good bye 2013, welcome 2014

There are only less than 1 hour left living in the year 2013.  At this moment, before saying welcome to a new  year 2014, I also  got a  feeling and just want to have a short review of myself in the year   . Looking back 2013, I didn’t have any specials except the graduation .Half  the year 2013, I just lived on boring days . After graduation, I was supposed to get a job and could get independent of finance but lucky seem have not come to me. a new year 2014 is coming very soon,  I  hope all negative things in 2013 will not continue in new year, and lucky will appear soon on the first day of 2014 . Everything good will come to me and my family.

 Cheers 

My life will definitely get better

Long time no blogging. I don’t know what to start first . Actually,  Nothing special about me to write for this entry. The purpose of this entry is to evaluate myself for the last months after my graduation.

Going past facebook and reading some updates of some friends, most of them have positive statuses . we are at the same age, the same time of graduation but they already had a good job, meanwhile I am still at home all day with some stupid time wasting activities  such as frequent facebook, the internet…

I am not going to write anymore negative things in this blog, I just hope I can get strong after my thoughts written out . For me , blog is as my house where I can share anything to lessen my troubles.

Now, I have to keep going forward . I owe lots of people , especially my parents . I feel myself like a bad guy. I am wasting  my youth. What should I do to save me ??? the question would never be deal with by anyone, except me. It’s just me who have to figure out what I need to do  for my future .

Cam, be calm yourself and try to make a specific plan for your own life.

 

CAPHE CHAN

Tối nay đi cà phê với lý ,tân và ngân .Tân vừa ở quê vô , nghe nói gọi điện thoại bảo đi ún cà phê mình cũng háo hức . lâu rồi không gặp nó, đối với mình nó là bạn thân, mình nghĩ thân phần lớn là do thời gian dài chứ kiểu bạn bè tâm đầu ý hợp thì không phải.Chơi với nó chứ có nói chuyện tâm lí gì đâu, nhiều khi nghĩ mình có chân thành đâu mà tim được người bạn tri kỉ . Nhưng ngoài nó ra , ở cái sài gòn này mình không cảm thấy có người bạn nào để đi chơi cho vui.

 

my graduation ceremony

        Ngày tốt nghiệp – Chấm dứt khoảng thời gian sinh viên yêu dấu

 

Vậy là, mình cũng đã đi qua cái ngày mà mình đã từng háo hức để  được khoác lImageên chiếc áo và đội mũ tốt nghiệp , hình ảnh  tân cử nhân kinh tế  trông thật oai ^^ . Ngày tốt nghiệp của mình, mình đã sống thật sự trong những khoảnh khắc  đó và hòa chung niềm vui ,chia sẽ khoảnh khắc ấy  cùng những người thân, người bạn của mình. Đó sẽ là những thời khắc đáng nhớ trong cuộc đời mỗi người, mà nếu đễ vụt mất, có lẽ sau này mình sẽ rất hối tiếc.

Thành quả sau 4 năm học đại học của mình và cũng là của chặng đường dài học tập  là một tấm bằng cử nhân với kết quả loại khá. Sẽ chẳng có gì là quá lớn, và quá tự hào nhưng mình biết rằng dù sao thì nó cũng phản ánh đúng với mục tiêu,  năng lực cũng như là những nổ lực của mình. Dù gì thì cũng đã đi qua một chặng đường dài học tập, có những áp lực trong học tập với những lần dò bài, những kì thi để có thể đến được tới hôm nay, vậy tại sao lại không tự hào, tự ăn mừng về thành quả dù nhỏ bé ấy của mình chứ. Đã có quá nhiều điều mà mình cảm thấy hối tiếc trong những năm tháng học tập, mình đã không biết cách sống, ko biết trân trọng những gì mình làm , không biết tạo ra cho mình một cuộc sống hào hởi ,tươi vui. Llúc nào mình cũng cảm thấy điều mình làm là nhỏ bé, là bình thường . Cho đến thời điểm nhận bằng khen của nhà trường , khi các bạn nhận trên tay tấm bằng khá, mọi người vui sướng thông báo đến gia đình và bạn bè còn mình thì vẫn cảm thấy có gì đâu để thông báo ,chỉ là tấm bằng khá thôi mà .

Rồi thì ngày tốt nghiệp cũng sẽ lặng lẽ trôi qua, sẽ không có ai trong ngày này và cảm giác của mình vẫn là bình thường như mọi ngày, chẳng có tí vui sướng nào hết hicccc………..

Mình dằn vặt suy nghĩ, cuộc sống của mình rồi đến khi nào mới có điều gì khiến cho mình vui sướng đây , hay sẽ chỉ cứ trầm lặng trôi qua vô vị nếu cứ giữ mãi những suy nghĩ này . Mình chỉ có thể làm đến đấy thì hãy ăn mừng , bằng lòng , trân trọng với những gì mình có được trong hiện tại mới đúng chứ.

Ngày hôm nay, mình có trò chuyện với một người bạn . Mình bắt gặp cái suy nghĩ ,cảm tưởng của bạn về ngày này cũng giống với mình. Như sự dốn nén muốn được chia sẽ cùng ai đó, như muốn người khác đồng tình cùng quan điểm của mình,  mà mình đã trò chuyện, đưa ra những triết lí^^ mà mình cảm thấy tai sao mình dám nói với họ trong khi mình vẫn chưa thực sự làm được.

Chúng ta biết đấy, ngày tốt nghiệp đại học cũng là một ngày quan trọng của đời người, đây Chính là dịp để mọi người đến chung vui cùng chúng ta.Bạn bè sẽ chia sẽ niềm vui ấy cùng mình, ba mẹ sẽ tự hào chứng kiến giây phút được thấy thành quả sau những vất vả, hết mình lo cho con ăn học dù nó chưa làm được gì về mặt vật chất để trả ơn nhưng đó cũng là sự trả ơn về mặt tinh thần, là niềm vinh dự mà không phải cha mẹ nào cũng có được ,nó còn quý giá hơn bất cứ thứ vật chất nào khác . Tuy nhiên, một ngày đặc biệt như thế nhưng không phải  ai cũng có cơ hội để có được gia đình hay bạn bè bên cạnh , sẽ có nhiều lí do, như điều kiện xa không cho phép nhưng đối với người bạn mà mình  trò chuyện , mình  biết gia đình bạn không xa Tp lắm, và mình có hỏi” Chắc gia đình bạn có lên chứ?” , bạn nói là  điều kiện không cho phép và bạn có nói thì gia đình cũng không lên, bởi lẽ sự kì vọng của ba đối với bạn quá lớn, và ba bạn  cũng sẽ cảm thấy không vinh dự gì lắm để tham dự. Do đó , ngày lễ tốt nghiệp là ngày háo hức , mong đợi của biết bao nhiêu người thì lại là một ngày bình thường, chẳng có cảm giác gì đối với bạn. Mình đã nói với bạn, tại sao lại cảm thấy bình thường chứ, chỉ là do suy nghĩ của bạn chứ cha mẹ nào mà không hiểu và thông cảm cho con cái, huống hồ gì đây có phải là sai lầm gì đâu mà bạn không thông báo với ba, ba mẹ sẽ tham dự nếu bạn nói với họ chỉ là do bạn nghĩ quá nhiều thôi.Vậy là ngày lễ tốt nghiệp của bạn, ko có ba mẹ , người thân , bù lại là những người bạn, không biết bạn có buồn ko.

Riêng về phía bản thân mình,thì mình đã hiểu ra những suy nghĩ sai lầm, tiêu cực và kịp thông báo đến anh chị  trong gia đình đến tham dự ,điều hối tiếc duy nhất là mà mình mình chưa nói với ba mẹ về ngày tốt nghiệp của con. Nói về ngày tốt nghiệp của mình, Cảm giác của mình quả thật đã đời và thú vị mà mình sẽ không bao giờ quên thấy.  Tuy không có nhiều bạn bè , người thân chung vui , đến tham dự cùng mình là anh chị , là hai người bạn thân, là cháu gái và một vài lời chúc mừng của hai người bạn ở xa mà mình đã có một buổi lễ tốt nghiệp thật hạnh phúc .Và có một bữa ăn lẫu cá kèo với 3 đứa bạn, xem như là đủ lễ tốt nghiệp. Chỉ nhiêu đó thôi, mình cũng đã thấy ôi những hạnh phúc mà cuộc sống ban tặng, chỉ cần thay đổi suy nghĩ và biết cách đón nhận chúng thì chúng ta đã tạo ra cho mình những hạnh phúc đấy thôi

Từ nay, mình biết cuộc sống phía trước của mình sẽ  phải khác đi rồi, không thể còn như thời đi học núp bóng gia đình nữa. Phía trước, không biết điều gì sẽ xảy ra, nhưng sẽ cố gắng bước tiếp.Mình sẽ chọn và học cách trân trọng, yêu thương và biết ơn những gì mình đang có.

           Cuối cùng cảm ơn gia đình, bạn bè và cả ngôi trường UEH 🙂

 

TỰ AN ỦI BẢN THÂN
Đi làm về, ghé vào facebook, tình cờ vào face của bạn “Trần thị Nguyệt” , một người bạn cùng khối cấp 3, nhưng không quen biết nhiều. cái tên ấy ko còn quá xa lạ gì đối với tất cả học sinh trường THPT Đỗ Đăng Tuyển , nhưng khi vào face của bạn mình lại càng ngạc nhiên hơn ,đó chính là thành tích học tập dữ dội của bạn ấy. Có lẽ, bạn đã làm được điều mà ít có học sinh nào ở trường Đỗ Đăng Tuyển làm được. Nếu mức độ nổi tiếng học giỏi của bạn ở THPT chưa phải là quá dữ dội, thì tại Đại học kinh tế Đà Nẵng, ở mức độ học tập còn khó hơn nhưng bạn lại làm nên những thành tích còn dữ dội hơn thế .Tự nhiên , mình lại có cảm giác ghen tị , giận dữ và cả những hối tiếc cho bản thân của mình, dẫu biết rằng đó là những cảm giác xấu. Thực ra, mình luôn muốn biệt đâu là điểm khác biệt giữa người giỏi và một người bình thường. Tại sao họ có thể làm nên những điều vẻ vang như thế, tại sao họ lại có một tuổi trẻ oanh liệt để sau này nhìn lại đầy tự hào . Còn mình là gì đây, mình cũng đi học như người ta nhưng mình lại thua một kẻ ko có học .Phải chăng còn người mình vốn dĩ đã ngu dốt, vốn dĩ đã không có tố chất thành công nên trong bất cứ việc gì mình không cũng đều tệ hết. Việc có an học,học đại học phải chăng là do gia đình có kinh tế, và sự kiên trì nên mình mới có đi đến ngày hôm nay.
Cảm ơi, giờ đây tôi phải lấy cớ gì để trút lỗi, để cảm thấy lòng mình thanh thản . Có phải lí do” người ta có trí khôn thiên phú, số phận đã an bài hết rồi, người dốt thì dốt thôi”.Sao bây giờ mình mâu thuẫn quá, buồn chán quá.Bây giờ, minh muốn tin rằng” không đâu cảm à, tương lai còn dài, đường xa mới biết ngựa hay”, “ cuộc đời chưa có gì có thể nói trước được tất cả, có thể trong 22 năm qua , bạn là một kẻ bình thường, nhưng quãng thời gian còn lại đủ cho bạn tạo nên kì tích”. Bạn biết đấy, có những người thực sự giỏi, danh tiếng nhiều nhưng họ cũng chỉ lãnh quoãnh trong cái danh tiếng đó, nó có thể là sự trói buộc họ, chưa chắc gì đã là điều tốt’.Hãy nhìn một số nguwoif, tài năng ko nhiều mà có thể tạo nên cả tiền tài danh vọng. Nếu bạn không quá tài năng thì bạn vẫn sẽ có được danh tiếng acr tiền tài nếu như bạn còn tiếp tục phấn đấu.

SUY NGẪM THÁNG 5

                                       

   Mới quay lại Sài Gòn sau gần một tháng về quê ăn đám cưới của chị gái . Lần trở lại thành phố này sẽ không còn giống như những lần khác nữa, mình phải bắt đầu tìm công việc làm thôi . Sẽ phải tìm kiếm công  việc để kiếm tiền tiêu, không để phụ thuộc vào gia đình nữa .Đã quá thời hạn núp bóng ,nhận sự bao bọc che chở của gia đình .Giờ đây, mình đã không còn là cậu học sinh hay cậu sinh viên để xem đó như một lý do cho sự trì hoãn đi tìm công việc làm,dành thời gian ăn chơi học tập  mà quên mất suy nghĩ là mình rồi phải  tự lập bằng chính bản thân của mình. Ở cái tuổi 22, cái tuổi khoác trên mình những trách nhiệm ,những nhiệm vụ to lớn, thì mình cũng sẽ phải bắt đầu xông pha, nổ lực . Mình chưa làm được gì cho mình và gia đình, cuộc sống từ trước giờ cũng  chưa bao giờ là quá tươi đẹp đối với mình .Vì vậy , mình phải sống tốt, tìm kiếm và săn đón cơ hội, phải tự tạo cho mình một cuộc sống tốt đẹp hơn.

 

  

Mấy ngày nay mình làm gì nhỉ ? Xem được 4 bộ phim , trong đó xem 3 bộ trọn vẹn và một bộ còn dang dở . Mình xem phim không phải vì mình nghiện hay có sở thích xem phim , chỉ là trong những ngày buồn tẻ, không có định hướng để làm gì nên mình mới tìm mấy bộ phim để xem . Mình muốn được truyền cảm hứng, muốn có động lực bước tiếp nên tìm đến những bộ phim có chủ đề về khát vọng vươn lên của con nguời , những bộ phim về nghị lực sống như một cách giúp mình thay đổi, thoát ra cảnh bế tắc lúc này .Mình xem cuộc đời của pi, catch me if you can, YES man, nhưng không có bộ phim nào làm mình bị cuốn hút hoàn toàn. Mình vần chưa cảm thấy có độc lực để làm việc gì đó khi xem nhwungx bộ phim này.thôi giwoif chán quá khoogn biết viết gì hết ..haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz

Viết để ngẫm

Hôm nay cũng như mọi ngày nhỉ, chả có gì đặc biệt cả, cuộc sống của mình cứ ngày từng ngày trôi qua một cách vô vị . Chả lẽ, mình sẽ sống một cuộc sống hoài như thế này sao, cái viễn cảnh tương lai tươi sáng phía trước sao lại xa xôi quá . Những ngày này ,mình mất phương hướng, mất niềm tin,không biết mình sẽ đi đâu đây. Chỉ còn vài ngày nữa là đã chấm dứt thời gian học tập rồi, sẽ không còn lí do nào để còn là một đứa trẻ con nữa, rồi sẽ phải tự lập ,tự kiếm sống . Mình đã 23 tuổi rồi, ở cái tuổi này mà mới bắt đầu suy nghĩ đến chuyện đó thật đáng hổ thẹn quá. Tại sao ,mình lớn về tuổi mà mặt nhận thức ,tâm tính của mình không trưởng thành vậy.Nhiều lúc muốn đổ lỗi số phận , tại sao mình không can đảm, xông pha, khẳng định bản thân đúng như cái tuổi của mình . giờ có ai cho mình một  hướng đi, một sức mạnh để bước tiếp thì tốt biết mấy. Cái thới quen sống dựa dấm, thiếu tự chủ , thiếu độc lập thật là tồi tệ, đã đến lúc chấm dứt và mạnh mẽ lên rồi. Giờ phải tự mình làm lấy, trước mắt lập ra một kế hoạch rồi thực hiện.  Không đánh mất lòng tự trọng của mình nữa, phải lạc quan bước tiếp  thôi. Phải cố gắng có chết cũng thực hiện những điều mà mình đã hứa với lòng sẽ làm.

                                                                                                          26/3/2013

Sáng nay đến nộp đề cương cho thầy mà run ghê gớm, cố trấn an mình không suy nghĩ vẫn vơ, phải tin vào bản thân mình nếu không luật hấp hấp dẫn xảy ra là tiêu đời.Hai lần xuống nộp đề cương cho thầy đã không sun sẻ nhận được sư chấp thuận của ông thầy khó tính trong khi bạn bè hầu hết đứa nào cũng được thầy duyệt ngay khiến tâm trạng những ngày gần đây căng thẳng.Sáng nay xuống nộp  được thầy duyệt 2 đề cương lun, mình sướng rân lun.Trút đi gáng nặng, được về ăn tết thoải mài làm cho mình quá đổi sung sướng, chỉ là chuyện nhỏ đáy thôi nhưng khi chịu áp lực nhiều mà kết quả được đền đáp thì vui ơi là vui. Mình biết ,qua vụ việc lần này, sau tết mình cần nổ lực hơn để không gặp tình trạng như thế này nữa. Hy vọng việc không may mắn vì gặp phải ông thầy ác sẽ giúp mình chiến thắng bản thân mình, rèn dũa cái tính ỉ i, xem nhẹ tất cả. 

 Chỉ còn hơn 1 tuần nữa là tết đến, tết năm nay cảm giác như cang ngày mình già hơn thì phải( về mặt tâm hồn). Mình đón nhận tết rất chi là bình thường, không như mấy năm háo hức, lo mua sắm về chưng diện , nay với mình chẳng còn điều gì để quá háo hức nhưu trước nữa.Giờ đây cái háo hức của mình mang tính lý trí hơn là cảm xúc, mình chỉ mong về gặp gia đình cho ba mẹ vui .Trở về gia đình, mình cảm thấy có lỗi với ba mẹ nhiều, chẳng có chi để tự hào mà khoe hết.Mang tiếng đi học ở sài gòn mà 4 năm qua cũng chẳng có gì thay đổi .Thôi mặc kệ , nếu về quê ai có hỏi thì cũng tự tin lên , phải vui vẻ để người ta còn tôn trọng .Chuyện to lớn thì tuonwg lai chắc chắn sẽ làm được thôi, về cứ vui chơi, vui vẻ, kể chuyện tào lào gì cũng được cho nó vui chứ không sống theo kiểu kín tiếng nữa. 

Tết về ,mình cũng cần phải lên kế hoạch , cân bằng giữa chơi tết và học hành ,thi cử sau tết.Cái chi chứ cũng phải lo cho tương lai, phải lun hướng về phía trước. Kế hoạch chơi tết là phải làm những gì cho gia đình và bản thân mình vui.Giờ mình lên thử cái kế hoạch rôi về hoàn thiện lại.

           Các công việc cần làm trong ngày tết

             * Đí thắp hương ông nội, bà nội, ông ngoại bà ngoại và nhiều ong bà tổ tiên khác( lơn rồi nên phải ý thức, thể hiện lòng biết ơn nguồn cội)

            * Chụp hình gia đình, mấy đứa em ,đứa cháu( lưu giữ nhứng khoảnh khoắc quý giá)

            *  Dành thời gian cho gia đình nhiều hơn

           *  Chủ động trong việc rủ bạn bè đi chơi, nhậu nhẹt, uống cà phê tâm sự, không nên rủ đi hát kara( muốn lắm nhưng không giúp ích cho mối quan hệ)

          *   Nấu món gì đó mời mấy đứa bạn tới nhà nhậu

* Đi thăm gia đình mấy bạn cấp 2 và cấp 3( bạn thân và không thân đều đi , tích cực đi và cần phải làm như thế)

        Những điều cấm cho phép bản thân khi về nghĩ tết

          – Tru trú trong nhà

          – Thiếu tự tin với mọi người

         – Không hỏi han hàng xóm

        – E ngại , tỏ ra yếu thế trước bạn bè cấp 3 ( dù sao cũng phải ngẩng cao đàu tự tin)

        – Không nói về những điều bế tắc , tiêu cực.Ba mẹ có nói gì thì nói cho ba mẹ tin tưởng vào bản thân mình. 

Thôi giờ cũng trễ rồi, thu xếp đồ mai lên xe về.Tái bút tai đây

                     1/2/2013

  -Không kể lễ những câu chuyện về những con người giỏi giang , khen người ta. Tỏ ra bình thường, không nói nhiều khi ai đó đi so sánh hoặc kể những cấu nhuyện về mấy đưa bạn cùng trang lứa có thành tích tốt.

– Vui vẻ ,hài hước trước mấy bạn cấp 2 và cấp 3, nên nói chuyện ko nên tỏ ra xa lánh .